horn poppy
Định nghĩa
Danh từ:
- Cây thuốc phiện sừng (còn gọi là cây "horn poppy"): Một loại cây thân thảo có nguồn gốc từ vùng Á-Âu, có hoa màu vàng, thường mọc hoang dọc theo các bờ cát ở phía đông Bắc Mỹ. Cây này thuộc họ thuốc phiện (Papaveraceae) và có đặc điểm là lá màu xanh xám, phủ một lớp phấn trắng như sáp.
Ví dụ sử dụng
- (Cây thuốc phiện sừng được biết đến với những bông hoa màu vàng rực rỡ nở ở các vùng bờ cát.)
- (Cây thuốc phiện sừng là một loại thảo mộc có phấn trắng, nghĩa là lá của nó có lớp phủ sáp màu xanh xám.)
- (Mặc dù đẹp, cây thuốc phiện sừng có thể gây độc nếu bị động vật hoặc con người ăn phải.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Horn poppy" thường được dùng trong văn cảnh thực vật học hoặc sinh thái học để chỉ loài cây đặc trưng của môi trường ven biển.
- Trong y học dân gian, một số bộ phận của cây từng được sử dụng, nhưng do độc tính cao, việc dùng cần thận trọng.
Biến thể và từ gần giống
- Horned poppy (cây thuốc phiện có sừng): Một tên gọi khác của cùng loài cây này, nhấn mạnh hình dạng quả dài và cong giống sừng.
- Yellow horn poppy (cây thuốc phiện sừng vàng): Biến thể nhấn mạnh màu hoa vàng đặc trưng.
Từ đồng nghĩa
- Glaucium flavum: Tên khoa học của cây thuốc phiện sừng.
- Sea poppy (cây thuốc phiện biển): Tên gọi thông dụng khác, chỉ môi trường sống ven biển của nó.
Các cụm từ (phrasal verbs) liên quan
Không có cụm động từ phổ biến liên quan đến "horn poppy".
Thành ngữ liên quan
Không có thành ngữ phổ biến liên quan đến "horn poppy".